Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ | Nguyễn Ngọc Thuần

Bài review này không phải là review khi mình đọc lần đầu mà sau lần đọc thứ 4 của mình-vào 10h sáng nay.



#Vừa_nhắm_mắt_vừa_mở_cửa_sổ #Nguyễn_Ngọc_Thuần


Hôm nay thời tiết chỗ mình khá ổn, và "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" lại hấp dẫn mình. Dù đã có những đoạn thuộc từng cái dấu ngắt nhưng câu chuyện của một cậu bé 10 tuổi có cái tên na ná tên con trai mình Hiếu Trí Dũng vẫn không ngừng hút mình đắm theo dòng chảy của câu chữ. Với mình đây là một cuốn sách cực kì hợp gu, nó nhẹ nhàng, trong trẻo, đủ hay để cuốn mình theo, nhưng vẫn đủ tinh tế, dung dị để khi gợi nhớ về mình vẫn muốn cầm sách lên đọc lại để trả lời câu hỏi " sách viết về gì ấy nhỉ?". Mỗi lần đọc mình lại có một câu trả lời khác cho câu hỏi cực kì đơn giản nhưng cực kì khó trả lời cho hay ấy. Lần đầu khi nhìn thấy bạn ấy trên kệ nhà sách, ấn tượng với bìa và tên sách nhưng tên tác giả lạ hoắc không đủ sức làm mình muốn mua. Nhưng vì đang học tiếng Anh và muốn đọc bản tiếng Anh nên mình mua luôn bản tiếng Việt là bản dưới hình. Và thật sự nó quá xứng đáng với số tiền mình bỏ ra. Mình đã đọc không ngừng trong khoảng 2 tiếng và phải thốt lên " Sao hay quá vậy! Trời ơi!"


Câu chuyện giản dị, nhẹ nhàng quá đỗi, ngỡ là truyện của thiếu nhi mà bà mẹ một con hồi ấy là mình vẫn bồi hồi trước cái đẹp, cái hay trong câu chuyện trẻ thơ. Mình thấy mình những ngày còn nhỏ, tuổi thơ với cái tên, cái răng, người hàng xóm, khu vườn,... tất cả quyện lại với góc nhìn rất trẻ con nhưng cực kì đẹp, một cái nhìn vị tha, giàu lòng trắc ẩn làm lên một tuổi thơ , ai cũng đã từng trải và cũng đều muốn trải nghiệm lại. Cậu bé cũng có một cái tên như bao người, cũng có những vấn đề hết sức thời cuộc như chiếc răng khểnh khiến cậu không vui như thế nào, chú hàng xóm cậu yêu mến có tình yêu ra sao, một sinh linh chào đời như thế nào, rồi cái chết,... Câu chuyện của cậu bé và cũng như là câu chuyện của tất cả mọi người. Câu chuyện không có tuyến nhân vật chính nhân vật phụ, không có phản diện và chính diện, chỉ có tình người thắm đẵm trong từng nhân vật, từng cảnh truyện, từng lời nói. Mình từng đọc được ở đâu đó đọc được một cuốn sách hay giống như gặp được một người bạn tốt. Và quả thực người bạn này xứng đáng là người bạn tri kỉ giữa cuộc sống xô bồ, toan tính nhiều khi khiến người ta quên mất đi mình từng ai là ai và mình cần là ai trong thế giới này.


Mỗi một câu chuyện nhỏ trong sách vừa gợi lại cho mình những mảnh ghép tuổi thơ vừa mang lại cho mình một cái nhìn mới về những vấn đề dường như hiển nhiên ấy. Trước khi đọc truyện mình vẫn chẳng yêu nổi làn da ngăm đen của mình, nó khiến mình thấy xấu hổ và khác biệt giống như cậu bé trong câu chuyện đã giấu nụ cười của mình đi vì chiếc răng khểnh bị bạn cười chê. Nhưng mà "đáng lý ra con phải tự hào vì nó. Mỗi đứa trẻ đều có một điều kì lạ riêng. Có người có đôi mắt rất kì lạ. Có người có một cái mũi kì lạ. Có người lại là một ngón tay."Mình đã ước bố mình cũng giống người bố của cậu bé nói cho mình những điều này, thật sự đó là một điều rất tuyệt. Và giờ mình cũng yêu làn da khoẻ mạnh của mình lắm. Yêu lắm. Không chỉ những niềm vui mà đến cả những nỗi đau trong câu chuyện: chú Hùng mất con, bà Ma-xơ đánh đàn mất, thằng Tí bị rắn cắn,... không gai góc, không mãnh liệt nhưng nỗi đau ấy cứ dai dẳng rất đau, rất thật. Có lẽ vì nó mang hình hài của một nỗi đau nào đó mà người đọc cũng từng mang nên nó khắc khoải, chân thật đến lạ. Ngay cả đến nỗi nhớ cũng được định nghĩa lại trong mình "bố vẫn nói, khi nhìn theo bóng một người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy "nỗi nhớ" của mình" cũng giống như cái cách định nghĩa sự ra đi " khi một người thương yêu của ta ra đi, cũng giống như chúng ta cắt lìa từng khoảng trời trong trái tim mình. Đó là một khoảng trời rất rộng mà ta hít thở hàng ngày. Ta được nuôi sống."


Và giờ này khi đọc những dòng chữ này mình vẫn không khỏi vui vẻ, miệng bất giác nở nụ cười " còn một điều nữa, bạn phải tăng số lần bà mụ đánh lên, bởi vì như bố tôi nói, chúng ta không bao giờ có cơ hội được bà mụ đánh lần thứ hai." Ôi! Trong trẻo làm sao.


Xuyên suốt cả cuốn sách không một lần nào cậu bé nhớ trận đòn hay mắng nhiếc của bố mẹ, thay vào đó là những hôm mưa cả nhà quây quần, bố đan sọt, cậu nhặt tóc sâu cho mẹ. Và từ đó mình cũng luôn tâm niệm những đứa trẻ luôn cần một cái nôi tuổi thơ êm đềm, dịu dàng như vậy.


Nguyễn Thị Nhàn

bookshop-fahasa.jpg
bookshop-tiki.jpg

35 Lê Văn Chí street

Linh Trung, Thủ Đức, TPHCM

info@bookshop.vn

Connect with us
SUBSCRIBE

Copyright © 2019 Bookshop. All rights reserved.

  • Black Facebook Icon
  • Black YouTube Icon
  • Black Instagram Icon
  • Black Twitter Icon