[Ngôn tình] Hai mươi tám - Jeong You-Jeong

Updated: Dec 18, 2019

Chỉ mượn một căn bệnh không có thực, cô Jeong You Jeong đã lột trần tất cả những góc khuất sâu nhất trong bản chất con người, những khía cạnh mà bình thường người ta đều vô tình hoặc cố ý ẩn đi...



Ban đầu tôi cứ tưởng 28 sẽ khác, nghĩ bụng nếu nó đi theo hướng của Tro tàn sắc đỏ thì thôi chắc đi tong cuốn sách, uổng một tác giả mình rất thích chỉ sau đúng một cú hit 7 năm bóng tối mất rồi. Nhưng ôi may quá, mặc dù tình huống đặt ra là giả tưởng nhưng 28 lại được phát triển theo hướng hiện thực một cách bất ngờ. Chỉ mượn một căn bệnh không có thực, cô Jeong You Jeong đã lột trần tất cả những góc khuất sâu nhất trong bản chất con người, những khía cạnh mà bình thường người ta đều vô tình hoặc cố ý ẩn đi. Căn bệnh mắt đỏ kia chỉ là bối cảnh, còn tất cả những gì diễn ra bên trong bối cảnh đó - những tính ác, tính thiện, sự giằng co tranh đấu giữa hai thái cực: giữ phẩm hạnh đến cùng đặng không hổ thẹn với lương tâm hay nhổ toẹt vào mọi giá trị để tìm cơ may sống sót - tất cả đều thật một cách đau lòng, nức nở.


Được viết trên điểm nhìn của nhiều nhân vật, cũng tương tự 7 năm bóng tối, 28 mang đến một tầm nhìn tương đối rộng mở nhưng đồng thời cũng khiến độc giả (hay chỉ mình tôi thôi nhỉ?) bối rối không ít. Trong một không gian đa chiều như thế, không có ai là hoàn toàn vô can trước cái ác, cũng chẳng người nào tuyệt đối tà ma. Luôn có một sợi dây nhân quả nối từ hành động này sang hành động kia khiến con người trở thành một thực thể rắc rối, nắm đầu người ta dìm vào mối phân vân chẳng biết nên lựa chọn thái độ ra sao đối với nhân vật mới là thấu đáo. Trong cuộc phiêu lưu tâm lí man dại này, mặc dù chỉ là một kẻ chứng kiến đã cố gắng trang bị đầy đủ tính người và sự công tâm, chẳng có giây phút nào tôi dám khẳng định chắc nịch rằng mình sẽ không trở thành những thằng bất lương như Dong Hae, những gã cầm quyền máu lạnh, những kẻ bên ngoài khiếp đảm trông vào Hwa Yang; hay không phát điên phát cuồng như Su Jin, Ki Jun để rồi đi đến chỗ tự hủy hoại bản thân... nếu chẳng may mình lâm vào tình cảnh như thế.


Tôi thích cái ý tưởng dành riêng một góc cho chó, để chúng tự phơi bày nội tâm của mình như một nỗ lực tìm kiếm chó-quyền (xin lỗi vì không kiếm được từ nào chính thống và văn vẻ hơn) trong cuốn truyện này của cô You Jeong quá đi mất. Nó thật dịu dàng, cứ như màu ánh trăng trên cái đuôi của Star vậy. Cả Cookie và vợ nó, cả Star và Ringo, Maya, đàn chó kéo xe của Jae Hyung sao mà đều hiện diện thân thiết gần gũi quá đỗi. Thú thực tôi đã ghét loài chó suốt mười mấy gần hai chục năm trời vì lúc nhỏ năm lần bảy lượt bị chó cắn dù chẳng hề làm nên tội gì. Hồi 4 tuổi có lần còn bị chó nhà gặm cho đầm đìa máu me, dấu vết còn lại bây giờ chỉ còn là một tổ hợp sẹo to đùng nhìn rõ hình mấy cái răng ở bắp chân trái. May phúc chưa bị dại hehe. Nhưng mà giờ nhờ mấy đứa chó mạng với 3 con Momo dở hơi nhà bố Huy nên cũng đỡ ghét chó đi nhiều. Đọc đến 28, tôi nghĩ dường như mình cũng có thể bắt đầu thích mấy đứa chó giống như đã thích mấy đứa mèo vậy.


Nhưng mà chẳng có một kết cục tốt đẹp nào ở chốn địa ngục trần gian này cả. Đàn chó không, người cũng không...


28 có cái màu tro khói xám ngắt của chiều đông, lạnh lùng thê thiết. Những câu chữ bình thường, những liên tưởng giản dị mà sao vẫn bén ngọt đến thế. Tim tôi cứ lặng lẽ mà rướm máu trong cái từ trường chữ nghĩa đó - vì thương người, thương chó, vì tự hổ thẹn. Vừa đọc vừa khóc, mệt mỏi rã rời.


Hà Chiếp


Nếu bạn thích nội dung review, đừng quên like và comment để ủng hộ người viết nha! Ngoài ra, bạn cũng có thể mua cuốn sách ở đây với giá cực mềm.


bookshop-fahasa.jpg
bookshop-tiki.jpg

35 Lê Văn Chí street

Linh Trung, Thủ Đức, TPHCM

info@bookshop.vn

Connect with us
SUBSCRIBE

Copyright © 2019 Bookshop. All rights reserved.

  • Black Facebook Icon
  • Black YouTube Icon
  • Black Instagram Icon
  • Black Twitter Icon