A curious history of sex | Kate Lister

Hình thức mới thể hiện biểu tượng địa vị.



#A_curious_history_of_sex #Kate_Lister


Tuy có vài đoạn về AIDS và bệnh giang mai, cuốn sách đầu tay của tác giả Kate Lister, “A Curious History of Sex” (tạm dịch "Lịch sử ít biết về Tình dục") không nói về ham muốn tình dục trong thời kỳ dịch bệnh và lo âu. Nhưng giờ không thể không đọc cuốn sách này qua lăng kính ấy.


Giống như tôi, nếu bạn vẫn đang choáng váng, cảm giác như quả bóng xì hơi bị bỏ xó trong nhà kho, thì tình dục (hoặc đọc về vấn đề này) có thể khẳng định đây không phải ảo giác đâu. Tôi từng nghe trên mạng đầy rẫy nội dung khiêu dâm, nhưng không thể kiểm chứng những lời đồn này.


Tác giả Lister, một phụ nữ người Anh, là nhà văn xuất sắc, và cuốn sách của cô kèm theo một câu chuyện. Cô quản lý trang web (cùng nhiều tweet thú vị trên Twitter) Whores of Yore, về góc nhìn từ trước tới nay đối với hoạt động mại dâm và dục vọng nói chung. Cuốn sách của cô, giống như tất cả sách do nhà xuất bản Unbound của Anh, được phát hành qua hình thức gọi vốn cộng đồng, một ý tưởng hợp thời.


Cùng bắt đầu với những phần thích-ứng-với-phong-tỏa. Nướng bánh lại trở nên phổ biến và Lister viết một chương với tiêu đề “Sex and Bread” ('Tình dục và Bánh mì'). Tôi không nghĩ đầu bếp nổi tiếng Dorie Greenspan đồng tình với chương này, vì Lister kể về các phụ nữ thế kỷ 17, trèo lên bếp, dùng mông nhào bột, rồi mang ổ bánh vừa nướng xong mời người tình để khơi dậy ham muốn. Lister nhận xét: "Nếu bạn gái mang đến cho bạn một ổ bánh mì bẹp dúm kỳ lạ, đừng nói là tôi không nói trước rồi nhé."


Đây cũng có thể là thời điểm tốt để mua một chiếc xe đạp. Chương “Sex and Cycling” ('Tình dục và Đạp xe') là một trong những chương thú vị nhất. Tác giả Lister khám phá lịch sử xe đạp dưới góc nhìn tác nhân trong phong trào giải phóng phụ nữ.


Xe đạp cho phép phụ nữ trở nên cơ động hơn rất nhiều; họ có thể chạy trốn khỏi những gia đình gò bó. Đạp xe dẫn đến việc mặc quần áo thoải mái hơn. “Không thể ngồi một bên mà đạp xe được,” Lister viết.


Những chiếc xe này khiến nhiều người thời Victoria hoảng sợ, vì 'chúng buộc họ phải công nhận một điều là phụ nữ có hai chân và có thể mở rộng ra,' tác giả viết. Đàn ông lo lắng phụ nữ sẽ trở nên dễ bị kích thích và lạc lối.


Như minh họa trên những tấm bưu thiếp cũ (cuốn sách này rất nhiều minh họa), xe đạp được ưa thích bởi các nhà sản xuất nội dung khiêu dâm như ly rượu martini đối với Alan Alda trong các tập cũ của phim “M*A*S*H.” Xe đạp là đạo cụ hữu ích để người mẫu ảnh có thể tạo dáng theo kiểu này kiểu khác — và cả những tư thế này nọ nữa.


Tác giả Lister cũng viết về các món ăn kích dục như con hàu. Phải đọc cuốn này, tôi mới biết là hàu có mắt. Tôi rất muốn quên điều này. Giờ thì tôi rất hiểu lời phát biểu của nhà sử học Daniel J. Boorstin rằng “máy in có thể phổ biến nhưng không thể thu hồi thông tin.”


Nếu bạn cô đơn, chương sách phù hợp hơn có lẽ là “Turning Down the Heat” ('Hạ hỏa'). Đây là chương nói về lịch sử của các chất kiềm dục, ngược với thuốc kích dục. Theo lời kể của Lister, Aristotle cho rằng đi chân trần sẽ làm giảm ham muốn.


Trong cuốn “The Anatomy of Melancholy” ('Mổ xẻ nỗi Sầu muộn'), Robert Burton gợi ý nam giới nên xoa long não lên bộ phận sinh dục để giảm ham muốn tình dục. Có bằng chứng cho thấy hít phải long não gây khó thở đấy, nên đừng dùng đến mẹo này vội.


Nếu may mắn có những miếng bánh ngon lành là bánh quy graham trong nhà, bạn hãy nhúng chúng vào sữa và, khi nhai, nhớ rằng những chiếc bánh này lấy cảm hứng từ nghiên cứu của Đức cha Sylvester Graham, nhà cải cách chế độ ăn uống và lãnh đạo phong trào vận động hạn chế rượu.


Graham “thấy mối liên hệ rõ ràng giữa thức ăn giàu dinh dưỡng và thủ dâm,” Lister viết. Bánh quy graham được "làm ra để kiềm chế ham muốn tình dục." Bánh bột ngô nướng cũng thế, được phát minh bởi John Harvey Kellogg. Lister rất thích thú khi đọc về hành động nực cười của Kellogg. Cô viết: "Kellogg bơm đầy sữa chua vào bệnh nhân ở đường này và nhét bỏng ngô vào đường kia." (Kellogg thụt hậu môn cho bệnh nhân bằng sữa chua - ND)


Nói đến thủ dâm, Lister có quan điểm phóng khoáng về "tự sướng". Đối với nam giới, việc này không chỉ như nhiệm vụ phụ trong trò chơi điện tử mà còn là chỉ định của bác sĩ. Cô trích dẫn các nghiên cứu cho thấy đàn ông xuất tinh vài lần một tuần ít có nguy cơ mắc bệnh ung thư tuyến tiền liệt hơn.


Giải thích thì rất dài, nhưng nếu thông tin dưới đây là hữu ích trong cuộc khủng hoảng này, có lẽ bạn nên in những lời thông thái của tác giả Lister rồi dán ở nơi dễ thấy: "Đánh rắm, và cười cả chiều vẫn chưa là cực khoái." Đây là điều CDC sẽ không bao giờ nói với bạn.


Đây là thời điểm rất tệ để trải qua cuộc phẫu thuật không cần thiết. Phần tác giả Lister viết về lịch sử hủ tục cắt âm vật làm bùng lên phẫn nộ. Có rất nhiều kẻ xấu ở đây. Vì đã đề cập đến Kellogg ở trên, đây là lời Lister nói về đóng góp của ông ta:


“Nếu phụ nữ thường xuyên thủ dâm, Kellogg khuyến khích đốt âm vật bằng axit carbolic là 'cách rất tốt giảm bớt hưng phấn dị thường, và ngăn chặn tái phát hành vi này.'”


Lister hiểu cuốn sách của mình, bên cạnh những đoạn u ám, là tác phẩm vui đùa chứ không phải rất nghiêm túc hay công trình toàn diện về lịch sử hoặc phê bình. Cô nói lấp lửng: “Đây chỉ là giọt nước trong đại dương, "bước lội trong vũng bùn" về lịch sử tình dục, nhưng tôi hy vọng dù sao bạn cũng sẽ "ướt át" thích thú.”


Đây là một cuốn sách mang nhiều giá trị. Đôi khi, tác giả đưa ra hàng tràng dữ kiện, khiến ta có cảm giác như đang đọc Wikipedia. Nhưng tác giả cũng không để bị quá dông dài. Cô hầu như giữ được sự liền mạch.


Sau tình dục sẽ là gì? Liệu đèn báo nguy hiểm có tiếp tục sáng lên? Liệu chúng ta có mãi thương tiếc câu chuyện tình thơ mộng đã xưa? Liệu chúng ta có thoát khỏi bộ athleisure (quần áo kết hợp giữa thể thao và trang phục thường ngày - ND) hay không? Liệu người trẻ có thấy mình chỉ có những cuộc tình không tình dục, như thể họ là những nhân vật đau khổ trong tiểu thuyết của Henry James?


Liệu những kẻ biến thái có xuất hiện trở lại dù không ai muốn, vì việc "phô bày dương vật" có thể thực hiện khi giãn cách xã hội? Khi nước Anh tăng nặng tiền phạt đối với hành vi này năm 1975, Auberon Waugh ghi trong nhật ký đùa rằng giờ chỉ những người giàu mới có khả năng làm được trò này. “Hành vi này có thể dễ trở thành hình thức thể hiện biểu tượng địa vị hoặc khoe khoang sự giàu có,” ông viết.


Không biết chúng ta sẽ tới đâu, hay khuynh hướng của bạn là gì, tác giả Lister bình luận: "Tất cả đều từng xảy ra trước đây rồi, chắc chắn là thế."


Sơn Phạm

5 views0 comments
bookshop-fahasa.jpg
bookshop-tiki.jpg