35 Lê Văn Chí street

Linh Trung, Thủ Đức, TPHCM

info@bookshop.vn

Connect with us
SUBSCRIBE

Copyright © 2019 Bookshop. All rights reserved.

[Trinh thám] 1922 Năm Ác Báo: Lê thê nhưng tài tình

Updated: Dec 18, 2019

Đây là câu chuyện kể về người chồng Wilfed James đã viết vợ chỉ vì 100 mẫu đất và lôi cuốn con trai của ông ta vào vụ việc giết vợ (cũng như là người mẹ của cậu con trai), với giọng văn bình thản đầy ám ảnh—có thể do ông ta phải đối mặt với sự ám ảnh về việc giết vợ đến nỗi; những con chuột và dòng suy nghĩ về người vợ ở dưới đáy giếng đã bị lấp đầy luôn hiện diện.



Độc giả có thể sẽ chán chường lối văn chương lề mề lê thê, không kịch tính, hoặc sự hồi tưởng phần lớn chỉ xoay quanh năm 1922 dẫn đến khá buồn ngủ. May thay cốt lõi của câu chuyện là tâm lý của nhân vật đã từng giết vợ, sự ám ảnh và sự hồi tưởng ấy phần nào léo kéo độc giả đến cuối cùng. Có thể tôi nói quá về vấn đề này, có điều đọc xong dòng văn lề mề là lúc tôi cảm nhận câu chuyện có điểm đặc sắc là sự trừng phạt sau 8 năm là nỗi dày vò đau đớn của kẻ sát nhân, là ảo ảnh của lũ chuột luôn hù doạ ông ta đến nỗi không thể kéo dài công việc và cuộc sống điên đảo vì chúng nó, là sự mất mát cũng của con trai cũng như sự hỗn hào, ra đi cùng với người yêu của nó và giữa tình nghĩa hàng xóm cũng mất kể từ lúc đó.


Đoạn văn miêu tả về cách thức giết vợ cũng được coi là miêu tả khá kỹ, nhưng hầu như không làm hài lòng giữa fan kinh dị như mình và thêm đoạn khi Wilfred bị chuột cắn rồi hoang tưởng người vợ hiện ra là cái xác đi đến vuốt ve ông, sau đó thì hết đoạn miêu tả kinh dị. Giai đoạn này mình khá hồi hộp và nhất là được cảnh sát đưa đến bệnh viện và gần như Wilfred trong tình trạng hôn mê đã muốn thú nhận giết vợ nhưng tỉnh lại ông đã kiềm chết và thoát được sự tình nghi của cảnh sát sau đó là tiếng cười vang lên trong căn phòng kiến cho mình thật sự nổi da gà và ớn lạnh sự lạnh lùng của nhân vật đến nỗi ám ảnh thật sự.


Sau khi đọc xong là lúc mình ngẫm nghĩ liệu ông ta (nhân vật chính) liệu có thật sự giết vợ hay không? Mặc dù sự hãm hại có mặt đứa con trai nhưng khi ông ta tự kết liễu bản thân sau khi viết lá thư thú tội (tất nhiên là lá thư ấy vẫn không hề tới được tay ai, vĩnh viễn không ai biết được đằng sau câu chuyện của gia đình ông ta) bằng những vết cắn khắp cơ thể và chết bởi mất máu quá nhiều. Một cái chết đầy tức tưởi, với cái sống cũng chẳng bằng chết, nhưng dẫu sao nếu biết trước điều đó thì cũng chẳng có chuyện xảy ra này, phải không nào?


Lòng tham lam cùng với bần cùng hóa của thời nông trại lúc đó vô cùng cực khổ, thời gian ấy vận chuyển giá cao cùng với năng xuất lại thấp khiến cho việc đồng áng rất khó khăn. Với ý nghĩ phải rời xa việc đồng áng vốn gắn liền với thời thơ ấu của ông và cô vợ chẳng mấy đang hoàng— có hành động tục tĩu và lẳng lơ khiến cho ông càng thêm có lý do để thuyết phục đứa con trai cùng hội cùng thuyền với mình để giết vợ. Nhiều lần đứa con trai đã ngăn cản bố nó đừng giết mẹ vốn chẳng tội tình gì cho đến lúc mẹ nó đã xúc phạm đến bạn gái nó giống như một gái điếm làm đẩy nó về phe bố nó hơn. Để rồi sau khi đứa con giết mẹ, nó càng thêm quyết đoán và ảo tưởng về hành động của nó có thể làm bất cứ việc gì trên đời — vốn là đứa trẻ chỉ có 15 tuổi, khó mà trưởng thành hơn trong lối suy nghĩ và mắc phải nhiều sai lầm hơn nếu không có sự dạy dỗ của người mẹ hoặc người bố.


Sau đó thằng bé làm cho cô bạn gái nó là Shan dính bầu và bị điều đi vào dòng tu để sinh ra đứa trẻ, thay vì quyết định bỏ cuộc sống cùng với bố thì Henry đã quyết định bỏ trốn cùng với Shan, trở thành một cặp tình nhân lang thang, đây mới là quyết định sai lầm thứ hai trong cuộc đời của thằng bé và cũng là cái mồ chôn không lâu sau đó — giữa cái chết trong ngôi nhà hoang chẳng ai cứu giúp khi Shan sắp sinh đứa trẻ lại ra đi và quá đau lòng nên Henry đã bắn vào đầu mình. Đây là giai đoạn càng khiến cho mình ám ảnh lần nữa bởi cái chết bi thảm không một lời nói nào của Henry nói với Shan và mãi mãi là một thứ tình cảm trẻ con cũng như trở thành một thứ tình yêu bi thảm. Mình thầm nghĩ cái chết như vậy còn hơn có tương lai đen tối chẳng định hướng gì cả, bởi bản thân cặp tình nhân lang thang ấy chỉ cướp và trốn chạy thì cuối cùng cũng sẽ rơi vào thảm cảnh tù tún chẳng còn tự do nữa.


Sau cuộc sát hại vợ đã xong và dường như sự măn mắn đã giúp Wilfed qua mặt được cảnh sát trưởng một cách tài tình, ông tưởng có thể cùng con sống cùng với con trai với gần 200 mẫu đất, nhưng không ngờ rằng sau cuộc giết vợ là sự hoang tưởng ám ảnh cả hai người mãi cuối đời này.


Khi mất cánh tay cũng sau cuộc chuột cắn và hôn mê ba ngày sau được cảnh sát trưởng đến tận nhà để thông báo vợ ông đã được tìm thấy ở rãnh cống — là một thứ may mắn lần thứ hai dành cho ông và lần cuối cùng chẳng còn may mắn nào nữa là lúc ông không còn đủ khả năng làm việc đồng áng cho nông trại, cũng như mất cả người vợ lẫn cả con trai, một điều mà không một ai ngờ tới. Tưởng chừng giết người vợ dành lấy lô đất 100 mẫu ấy sẽ khiến cho ông phất lên và đủ khả năng làm phú nông, nhưng chuyện không ngờ lại xảy đến nhanh, nhất là lúc khủng hoảng nền kinh tế diễn ra sau năm đó. Liệu rằng nếu như bán mẫu đất đi rồi giữa hai vợ chồng liệu có hàn gắn và con trai liệu không có sự hư đốn sau khi cùng chung tay giết vợ (mẹ) hay không? Một điều mà mình suy nghĩ miên man tới giờ, cảm thấy ông vừa tội vừa đáng trách, bởi sự hậu quả của nó sau cuộc giết người không bị luậ pháp trừng phạt là đầy ám ảnh và đau đớn, với cái chết không được trọn vẹn và người thân tích.


Câu chuyện trên là một trải dài tâm lý ám ảnh, kinh hoàng suốt 8 năm sau của nhân vật chính và cái chết chẳng tốt đẹp gì cho cam. Hãy bỏ qua sự lê thê tâm lý nhân vật, còn lại hầu như câu chuyện rất hay và tài tình sắp xếp theo cách thuyết phục.


Phạm Thanh Bình


Nếu bạn thích nội dung review, đừng quên like và comment để ủng hộ người viết nha! Ngoài ra, bạn cũng có thể mua cuốn sách ở đây với giá cực mềm.
bookshop-fahasa.jpg
bookshop-tiki.jpg
  • Black Facebook Icon
  • Black YouTube Icon
  • Black Instagram Icon
  • Black Twitter Icon