Đường còn dài còn dài | Nguyễn Thiên Ngân

Lần đầu chia sẻ trên nhóm. Mình xin chia sẻ một cảm nhận về cuốn sách của chị Nguyễn Thiên Ngân mình rất thích.

Mà mình nghĩ nhiều bạn chưa biết đến cuốn này á ^^


#Nguyễn_Thiên_Ngân

#Đường_còn_dài_còn_dài

🌻🌻🌻🌻🌻🌻🌻

'Tôi tự hỏi chín tháng gần đây hay hai mươi năm trước đó, đâu là một giấc mơ?"

_____________

Tôi cứ ngỡ mình đã hiểu về N nhiều hơn sau hơn 3 năm đọc lại cuốn sách này! Nhưng khi khép trang cuối với câu hỏi kia của N tôi nhận ra mình vẫn không có câu trả lời cho câu hỏi đó! Tôi nghĩ Ni là người hiểu N hơn cả, dù họ làm việc với nhau có 5 tháng và chỉ có những câu chuyện ngắn ráp lại, tôi nghĩ vì Ni cũng đã học khoa Văn và Ni cũng đã đi qua năm tháng tuổi 20 như vậy, có gì đó đồng điệu giữa N và Ni. Vì lẽ đó, vì sự mơ hồ về N, nên tôi vẫn dành một sự thích thú hơn cả cho Sói như lần đầu, Sói hiện rõ màu sắc của hắn!.

N làm tôi lung lay về những điều tôi đang nghĩ và đang làm, về những giấc mơ mà cậu hỏi chính cậu. Thật ra tôi rất muốn tìm câu trả lời cho cậu, vì tôi đồ rằng khi đó tôi cũng sẽ có những câu trả lời cho chính mình.

Lần đọc này, tôi thấy mình, đã từng đâu đó trong bóng dáng Ni, N, Damien, và có khi là Chiêu Anh. Các nhân vật đều được hiện nên rất rõ nét, họ là những người trẻ dám sống với chính bản thân mình, có cá tính, chiều sâu với những miền tính cách, suy nghĩ riêng mà tôi thấy chị Ngân không tốn nhiều mực để khắc hoạ, phải chăng đó là một biệt tài của một nhà thơ!. Tôi biết đến chị Ngân qua những bài thơ ngắn, gần gũi, bình dị mà chứa nhiều tâm ý. Đây là tập truyện đầu tiên của chị tôi đọc và nó sức cuốn không kém gì những vẫn thơ của chị. Tôi thích nó!

Tôi thích sự bất cần đời ở Sói khi hắn dành hết của nải để mua về nàng Francesca màu vàng đỏm dáng bắt đầu hành trình lang-thang-vô-định đúng nghĩa. Tôi thích sự dễ mến, thật thả và luôn yêu đời của Damien, khi hắn ôm cây đàn mandolin hát tạm biệt mỗi nơi hắn rời đi. Tôi thích suy nghĩ về Standby và turn off của Ni, mà từ đó N nghĩ rằng sự khắc biệt ở tuổi 20 và 28 là dễ dãi và hoài nghi. N dưới ngòi bút của chị Ngân được thể hiện qua nhiều suy nghĩ của hắn, về chuyến đi vượt ra khỏi đường ray cuộc đời, hắn thích và hắn đã làm điều hắn thích. Tôi thích hắn nghĩ về sự muốn chết thật đơn giản khi hắn là một đứa trẻ hay chỉ là nghe một bài hát, đó là khi hắn chưa trưởng thành, hắn nói vậy. Và cả cái suy nghĩ điên rồ đã bao lần bốc lên rồi bị dập tắt: "Trên đời này có bao nhiêu người đau khổ vì tình yêu, sao không ráp vào nhau cho yên chuyện". Cả Trân và Chiêu Anh nữa,...những người trẻ vẫn đi tìm con đường hay cuộc hành trình của mình.

Giấc mộng có một "Dream a litte dream" trên ngọn đồi Đà Lạt giống Ni vẫn khao khát từ 3 năm trước khi tôi cầm cuốn sách trên tay cho tới giờ. Một quán cà phê sách nhỏ nhỏ xinh xinh nằm ven trung tâm thành phố, 3h mở cửa, 23h đóng cửa và tôi sẽ mở nhạc HAT hoặc những soundtrack tôi yêu thích, vì nó luôn đi kèm theo những câu chuyện rõ gam màu.

Lá thư Sói gửi cho N sau nhiều ngày họ tách hành trình riêng, tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần, đó là những nét cọ cuối chị Ngân dành Sói trong cuốn sách, tôi thích mê lá thứ này. Và như hắn, Sói hay Ni, vẫn loay hoay cho những hành trình tiếp theo của mình! Standby hay turn off??

_______________

“…Tao lại cùng nàng Francessca bỏ đi. Sonija đã khóc. Nàng muốn đi theo tao, nhưng tao đồ rằng chỉ sau đó vài ngày, nàng sẽ nhận ra đó là ước muốn nhất thời. Sonija hiểu tao nhất, vậy mà đôi khi nàng vẫn yếu đuối đến kì cục.

Tao bỏ ý định lên miền núi phía Bắc, mà lại ngược trở về phương Nam, đi dọc biển. Tao thấy biển hợp tao hơn. Biển phóng khoáng, thoát bay, cuốn trôi; còn núi đồi thường nuôi dài những cơn mộng mị.

Mỗi khi trở lại một nơi nào đó quen, tao thấy nhớ mày – thằng tiểu thư èo uột hay suy gẫm, dẫu trải nghiệm về cuộc đời chưa đựng đầy một vốc tay. Tao cũng nhớ tiếng đàn tiêu dao của thằng Damien lúc nào cũng phởn phơ. Mày thấy buồn cười không? Sến như con hến, sến của ngàn năm góp lại, sến rực rỡ, sến đảo điên!

Tao chỉ không biết rằng đi hết biển rồi, mình sẽ làm gì tiếp nữa. Quay ngược lại hành trình? Dừng ở bến cuối, kiếm một nghề gì đó thuần túy tay chân để sinh nhai? Đâu có được, tướng tao èo uột vầy sao đi làm bốc vác nổi. Mặt mũi cũng gian manh, ai cho đi phụ quán ăn?! Hay là nên trở về Sài Gòn, sống lại cuộc đời mà tao đã từng đào thoát?”


Kiều Kiều

6 views
bookshop-fahasa.jpg
bookshop-tiki.jpg

35 Lê Văn Chí street

Linh Trung, Thủ Đức, TPHCM

info@bookshop.vn

Connect with us
SUBSCRIBE

Copyright © 2019 Bookshop. All rights reserved.

  • Black Facebook Icon
  • Black YouTube Icon
  • Black Instagram Icon
  • Black Twitter Icon