Đêm trắng | Fyodor Dostoyevsky

Đúng là “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, sau một thời gian dài đi đâu cũng thấy bạn kể về thì…:v



#ReviewSach

#Đêm_Trắng #Phedor_Dostoevski


Không biết có ai nghĩ thế này không, chứ mình từng nghĩ văn ông này đọc mệt người lắm, và nếu không gặp “kẻ cuồng Dos” thì chả biết bao giờ mình mới rớ tới tác giả này.


Cuộc đời Dostoevski bị chia thành 2 nửa bởi 1 biến cố kinh hoàng. “Đêm trắng” được viết ở “nửa trước” - khi tác giả còn rất trẻ và lúc ấy biến cố chưa xảy ra, nên cũng dễ đọc hơn so với các tác phẩm khác.


“Đêm trắng – một câu chuyện tình lãng mạn theo hồi ức của một kẻ mộng mơ”, có lẽ tóm gọn nội dung như thế là đủ. Nhưng bạn sẽ bắt gặp điều gì nữa trong cuốn sách này?


Đó là lòng nhân ái thiết tha, là một bàn tay xua tan mây mù che lối, là sự vỗ về những cảm xúc vỡ tan. Dostoevski dường như hiểu rõ đến từng vi cảm xúc của con người ta và bằng khả năng ngôn ngữ của mình, ông trải ra mặt giấy hết những điều sâu kín đó. Sau đó là sự xoa dịu, thật nhẹ và êm. Giờ thì mình đã lờ mờ hiểu câu nói “tôi tìm được sự cứu rỗi khi đọc Dostoevski”, ồ, chuyện này có thể lắm chứ!


“…bây giờ tôi vẫn thích vào những kì hạn nhất định nhớ lại và đến thăm những nơi trước kia tôi đã từng được hạnh phúc theo cách riêng của mình, thích xây dựng hiện tại của tôi theo cái quá khứ không bao giờ trở lại, và thường lang thang như một cái bóng, không mục đích, vô định, buồn bã và ngán ngẩm…” – Chính là bắt đầu từ những câu này, mình bị cuốn vào mạch văn của tác giả một cách mê say. Cái cảm giác ấy thật là khó tả, đầy kích thích sôi sục, để rồi chỉ một vài chục trang sau, nhanh thôi, cảm giác ấy lại dâng lên lần nữa: “Tại sao một người tốt nhất bao giờ cũng như có một cái gì đó giấu người khác và im lặng? Tại sao không nói thẳng ra, ngay bây giờ, những gì có trong lòng, nếu như biết rằng lời đó không phải nói ra cho gió bay đi? Đằng này người nào cũng tỏ ra khắc nghiệt hơn là mình vốn có, dường như ai cũng sợ xúc phạm đến tình cảm của mình nếu như vội vàng bày tỏ chúng ra…”

Cảm giác tràn đầy này, thật là sung sướng thay! Có được điều đó chắc chắn không thể không nhắc đến công lao của dịch giả. Bản dịch của bác Đoàn Tử Huyến mang nặng tâm huyết ngay từ những lời mở đầu, mà ở đây mình xin trích 1 đoạn: “…tôi chợt nghĩ mình nên dịch lại thiên truyện này – một là để có điều kiện đọc kĩ tác phẩm, tìm lại cảm xúc xưa; hai là đánh dấu kỉ niệm một thời trẻ mộng qua rồi; và ba nữa – để góp thêm vào tiếng Việt một bản dịch, cho dù không hay hơn nhưng chắc là có khác so với những bản dịch trước <biết đâu sẽ có ích cho bạn đọc, học và nghiên cứu dịch thuật sau này?>….tôi xin lấy tên truyện là “Đêm trắng”, không cần “Những”: hãy nghe kĩ, bạn sẽ thấy nó gọn hơn, mơ hơn, đúng với hồn truyện của Dostoevski hơn…”


Cuối cùng, bài đã dài rồi, nhưng mình xin trích thêm 1 đoạn cuối của tác phẩm này, bạn đọc sẽ cảm nhận được phần nào rất rõ tinh thần của “Đêm trắng” qua đoạn trích dưới:


"Anh cầu mong cho bầu trời của em mãi mãi sáng trong, nụ cười hiền dịu của em mãi mãi ngời rạng, vô tư, cầu Chúa ban phước lành cho em vì một phút hoan lạc và hạnh phúc em đã trao cho trái tim khác, một trái tim cô đơn và mãi mãi biết ơn! Lạy Chúa tôi! Cả một phút hoan lạc! Chẳng lẽ chừng ấy còn là ít dù cho suốt một đời người?..”

Hang Nguyen

bookshop-fahasa.jpg
bookshop-tiki.jpg

35 Lê Văn Chí street

Linh Trung, Thủ Đức, TPHCM

info@bookshop.vn

Connect with us
SUBSCRIBE

Copyright © 2019 Bookshop. All rights reserved.

  • Black Facebook Icon
  • Black YouTube Icon
  • Black Instagram Icon
  • Black Twitter Icon